Những Người Hùng Lặng Thầm – Công ty TNHH vệ sĩ SOS

Khi tôi viết bài này thì trên thế giới họ đã phát triển rất xa chúng ta rồi, chắc khoảng vài trăm năm, nhưng ở đất nước chúng ta vẫn còn những suy nghĩ và hành xử giữa con người với nhau như thời cổ đại. Tuy nhiên tôi vẫn tin đâu đó cũng sẽ có những con người đang có suy nghĩ, hoài bão giống như tôi và cùng đồng hành. 
 
Dù bạn có là ai, tỷ phú hay người thường và tất cả App công nghệ có thể làm cho bạn thành hoàng tử hay công chúa như hiện nay. Thì sau khi màn đêm buông xuống ai ai cũng sẽ trở về cuộc sống hiện tại, với gia đình, người thân của mình và chìm sâu vào giấc ngủ với bao mộng mị, ước mơ hoài bão lớn. Riêng đối với chúng tôi cũng có ước mơ và muốn được như vậy nhưng nó thật sự xa xỉ và qúy giá quá. Biết rằng xã hội phân công mỗi người mỗi nghề, mỗi việc nhưng nó thật sự không công bằng và không được mọi người xem trọng và đánh giá cao nó… Ừ tôi cũng hiểu… nhưng bạn có biết không? 

Những người hùng hi sinh thầm lặng 

Theo tôi hiểu trong xã hội thời bình, chúng tôi – những người làm nghề bảo vệ mới là những người hùng và lặng thầm bên chúng ta, luôn mang đến cho chúng ta sự bình yên và an tâm khi giao cho họ trông giữ tài sản, bảo vệ con cái mình và bảo vệ giấc ngủ với bao mộng mị của mình mà không sợ ai làm phiền. Nếu xã hội này không có những con người làm nghề như vậy thì cơ quan công quyền họ sẽ tiêu tốn bao nhiêu tài chính và con người để thực hiện việc này và chúng tôi cũng thực hiện tốt như họ nhưng ngược lại nhận được sự xem rẻ và không có chứng nhận thành quả công sức, sự hy sinh thời gian, sức khoẻ và tuổi thọ.

Khi bạn ra ngoài phố, khi rủi ro nguy hiểm rình rập và khi xảy ra sự cố đương nhiên là app công nghệ không thể biến bạn thành siêu anh hùng, dũng sĩ để chiến đấu lại kẻ xấu. Và người bạn mong muốn nhìn thấy cũng không phải là gia đình bạn, bạn bè thân của bạn, hay là “anh hoàng tử App”, hay một anh “Police Man” mà tôi tin chắc bạn muốn nhìn thấy là một anh bảo vệ ngày nào đi qua đi lại bạn không thèm nhìn hay chào hỏi gì cả? Nhưng tôi tin chắc anh bảo vệ đó biết bạn đấy! Vậy mà bạn hàng ngày đi ra vào qua lại thay vì gặt đầu chào hỏi sức khoẻ thì đổi lại bạn nhìn họ với anh mắt xem rẻ, vì họ là bảo vệ, vì họ mặt đồ đã cũ, bạc màu theo thời gian, bám bụi dơ bẩn. Không chỉ thế nhưng khi xe bạn bị trầy xước không cần biết lỗi do ai thì miệng bạn ngay lập tức tuông ra những lời nói rất hoa mỹ mà đau xé lòng, rơi nước mắt chỉ vì mình thấp cổ bé họng không có tiếng nói giá trị gì với họ.
 
bảo vệ sos nhặt của rơi
 
 
Những hôm bạn đi xa, những hôm bạn về muộn, và những hôm bạn quá chén no say với bạn bè, đối tác trở về với căn nhà/căn hộ của bạn thì những món quà be bé từ chuyến công tác gởi tặng họ đã giữ nhà cho bạn, trong con cái cho bạn; hay những món đồ ăn dở còn thừa lại, một ổ bánh mì, một cái bánh bao, chai nước hay điếu thuốc sau những hôm về muộn hay quá chèn với bạn bè đồng nghiệp  và cảm ơn họ thì nó thật sự quí giá vô cùng. Với bạn là thừa là dư còn đối với họ đó là sơn hào hải vị để có thêm sức khoẻ năng lượng thức thâu đêm làm nhiệm vụ.
Bạn có biết không, trong giấc ngủ say không ai quấy rầy bạn, khi hoả hoạn xảy ra là ai người đầu tiên xong vào giúp bạn, con cái và gia định của bạn mà không hề nghỉ đến hiểm nguy, hy sinh sương máu và tính mạng của họ vì bạn.

Vẫn chưa được xã hội nhìn nhận 

Và ở đâu đó cũng còn có những tổ chức công ty còn bốc lột trên từng giờ công, đầu lương họ, mức thu nhập xã hội định giá trả cho họ đã rất thấp kém rồi mà những tổ chức này còn nhẫn tâm giữ lượng, phạt lương, cắt bảo hiểm. Họ đã bán tất cả cái họ có rồi, sức khoẻ, thời gian, tuổi thọ, gia đình riêng tư để góp phần mang lại sự bình yên cho xã hội. Nếu một ngày họ gục ngã trên cabin trực và đi mãi không về họ để lại được cái gì cho họ, gia đình họ? Có đủ tiền để hoả táng không? Có sổ bảo hiểm nào không để gia đình họ sống tạm qua ngày không, hay bọn trẻ đến trường có cơm ăn áo mặt không bị cũ rách?
 
 
Và bạn có biết không, có những tổ chức, tập đoàn ngàn tỷ này ngàn tỷ nọ với những con người có học thức rất cao, mặt đẹp, ăn sang, siêu xe, du thuyền, chuyên cơ… thật sự họ đã rất giàu sang quí phái rồi nhưng chưa…. đủ. Họ bắt chúng tôi phải làm rất nhiều thứ cho họ với giá phải thật sự rẻ nhất, cạnh tranh, chất lượng, đẹp, giỏi thù lao nhận được không đủ ăn cơm 3 bữa, quân trang, áo mũ một năm 1-2 bộ, nhà trọ phải ở tập thể mới đủ chi tiêu tạm… như vậy tôi hỏi bạn tiền đâu tiết kiệm gởi về cho gia đình, tiền trường con đến trường xoá mù chữ nghèo đói… Nhưng ngược lại họ có thể mang biếu người này mang biếu người nọ hàng hàng tỷ đồng, chơi xe này đổi xe nọ mang đi tặng mong muốn đối tác họ nhận và cảm thấy vui vì điều đó. Đâu biết rằng giá trị của họ có được từ anh giữ xe, lái xe, lao công, công nhân, thợ hồ, anh bảo vệ góp phần tạo ra?
 

Nghề vất vả nhưng mấy ai hiểu được….

Ở các nước văn minh phát triển họ rất giàu có, cũng có học thức học vị và hiểu biết hơn đất nước ta rất nhiều nhưng họ rất coi trọng nghề như chúng tôi, thậm chí thù lao họ chi trả cũng khá cao so với các ngành khác, và họ dạy cho thế hệ trẻ hiểu biết về sự hy sinh thầm lặng của những người làm nghề nhiều rủi ro hiểm nguy như chúng tôi, và tự hào vì chúng tối góp phần giữ bình yên cho xã hội.
 
Bạn hãy thử đứng 8-12 tiếng ngoài trời nắng, hãy thử thức khuya suốt đêm xem ngày mai bạn sẽ như thế nào? Tôi chưa nói đến những việc, nghiệp vụ khác thì bạn sẽ biết tí ti về làm nghề an ninh bảo vệ này sướng hay khổ, thù lao nhận được cao hay thấp so với hiện nay. Nên đừng có app thánh phán, anh hùng bàn phím, cộng đồng mạng ngồi phòng lạnh cà phê-phán…
 
nguoi-hung
 
Những người bạn đồng hành, đồng nghiệp tôi ơi. Dù xã hội văn minh và công nghệ hiện nay phát triển như thế nào… mọi thứ có thể xem rẻ giá trị của mình thì cũng hãy vững tin vì ở đâu đó trên thế giới này cũng có người đồng hành và sẻ chia với chúng ta, cùng giữ vững lòng tin, sức khoẻ và trí tuệ sẵn sàng xong pha vào hiểm nguy gian khổ để xã hội được bình yên. Không vì một phần nào đó làm mất uy doanh của nghề an ninh, mặt trái khác, hay không vì phải đợi cảm ơn, ly cà phê, ổ bánh mì khi đêm muộn đợi cửa họ về bố thí cho mình mà lơi là công việc nhiệm vụ. Và cũng đừng vì những cái nhìn thiếu thiện cảm, ánh mặt nghi ngờ mình trộm cướp tài sản họ, đen, hôi, xấu không có giá tri… Chẳng sao cả, chúng ta vẫn là chính chúng ta hãy tạo ra giá trị và đồng lương xứng đáng thì  chúng ta không có gì phải cuối đầu và xấu hổ. Và vì ngoài xã hội kia còn rất nhiều mảnh đời cơ nhỡ bất hạnh hơn cần chúng ta chung tay góp sức hơn… Những người anh em, những Anh Hùng Lặng Thầm bên lề xã hội.
 
Nguồn: Facebook Hesman